Friday, April 29, 2011

Nhận ra từ những điều bình dị nhất

Sau đó, Đức Giêsu lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Tibêria. Người tỏ mình ra như thế này. Ông Simôn Phêrô, ông Tôma gọi là Điđymô, ông Nathanaen người Cana miền Galilê, các người con ông Dêbêđê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau. Ông Simôn Phêrô nói với các ông: "Tôi đi đánh cá đây." Các ông đáp: "Chúng tôi cùng đi với anh." Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.
Khi trời đã sáng, Đức Giêsu đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giêsu. Người nói với các ông: "Này các chú, không có gì ăn ư?" Các ông trả lời: "Thưa không." Người bảo các ông: "Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá." Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá. Người môn đệ được Đức Giêsu thương mến nói với ông Phêrô: "Chúa đó!" Vừa nghe nói "Chúa đó! ", ông Simôn Phêrô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển.
(Ga 21, 1-7)
Các tông đồ theo Chúa, ở cùng Chúa, nghe Chúa giảng dạy, chứng kiến nhiều phép lạ Chúa thực hiện,... mà sao Chúa hiện ra, đứng trước mắt mà các ông không nhận ra? Chỉ một người duy nhất nhận ra, đó chính là "người môn đệ được Đức Giêsu thương mến", cũng chính là tác giả của trang Tin Mừng này. Vì sao thánh Gioan lại có thể nhận ra Đức Giêsu? Có lẽ do tình yêu của thánh Gioan đối với Đức Giêsu, tôi nghĩ vậy. Ông là tác giả viết lại sự việc nhưng ông không viết "Gioan nói với Phêrô" mà lại viết "người môn đệ được Đức Giêsu thương mến nói với Phêrô". Ông muốn khẳng định minh nhiên tình yêu của ông dành cho Đức Giêsu và nhờ tình yêu đó mà ông có thể nhận ra được Người trước hết. Điều này không có nghĩa là các thánh tông đồ khác không có tình yêu đối với Đức Giêsu, nhưng với thánh Gioan, tình yêu đó dựa trên niềm tin và sự nối kết. Vì yêu mến Đức Giêsu nên thánh Gioan đã ghi nhớ tất cả những lời Đức Giêsu nói trước khi chịu khổ hình, ông cũng nối kết tất cả các sự việc xảy ra với Kinh Thánh Cựu Ước về Đấng sẽ chết và phục sinh. Ông tin tất cả, tình yêu không thể thiếu niềm tin. Vì yêu mà thánh Gioan đã có thể nhận ra những nét riêng của Đức Kitô trong một góc nhìn bình thường nhất, một hành động đơn giản nhất: "Này các chú, không có gì ăn ư?", "Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá." Những câu nói bình dị nhưng thật sự thân quen với thánh Gioan. Nếu không có lòng mến sâu xa, liệu thánh Gioan có nhận ra Đức Giêsu qua những câu đối thoại bình thường như thế? 
Tôi có yêu mến Chúa đủ để nhận ra Chúa Phục Sinh qua những con người xung quanh, qua những điều bình dị nhất của cuộc sống?

Chúa ơi, tự bản thân con sẽ không thể nhận ra Chúa Phục Sinh
nếu con không nhờ ánh sáng Tin Mừng soi dẫn.

Bluefish

Saturday, April 23, 2011

Chúa Phục Sinh

Bà Maria Mácđala đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. Thiên thần hỏi bà: "Này bà, sao bà khóc?" Bà thưa: "Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu!" Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giêsu đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giêsu. Đức Giêsu nói với bà: "Này bà, sao bà khóc? Bà tìm ai?" Bà Maria tưởng là người làm vườn, liền nói: "Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về." Đức Giêsu gọi bà: "Maria!" Bà quay lại và nói bằng tiếng Hípri: "Rápbuni!" (nghĩa là "Lạy Thầy"). Đức Giê-su bảo: "Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: "Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em". Bà Maria Mácđala đi báo cho các môn đệ: "Tôi đã thấy Chúa", và bà kể lại những điều Người đã nói với bà. (Ga 20, 11-18)
Chúa đã Phục Sinh theo lời Người đã báo trước cho các môn đệ.
Thiết tưởng rằng ngay sau khi sống lại, Chúa sẽ hiện ra với Phêrô, người được Chúa đặt làm vị trí đầu trong nhóm 12 tồng đồ và dẫn dắt Hội thánh của Người, để củng cố niềm tin và lòng can đảm cho ông. Không. Chúa đã không hiện ra với Phêrô.
Vậy Chúa sẽ chọn người tông đồ Chúa yêu quý nhất là Gioan ngay sau khi Chúa sống lại. Cũng không, Chúa cũng không hiện ra với Gioan trước hết.
Hay để tỏ uy quyền với những kẻ đã hại Người, đã tra tấn, đánh đòn, sỉ nhục Người để cho chúng phải khiếp sợ. Không. Chúa cũng không hiện ra để nhát đảm họ.
Thật ngạc nhiên! Chúa đã hiện ra trước hết với một người phụ nữ, Maria Macđala, một người tội lỗi bị xem là tầm thường nhất, hèn hạ nhất trong xã hội đương thời. Maria biết thân phận mình thật tầm thường. Bà đứng bên mộ mà không dám vào trong. Bà chỉ dám đứng ngoài mà khóc thương Thầy mình và bà chỉ biết thể hiện lòng yêu mến của mình như vậy. Một người phụ nữ tầm thường, nhỏ bé và tội lỗi nhưng Chúa đã chọn gặp bà đầu tiên để cho biết tin vui Chúa Phục Sinh và sai bà đi báo tin cho các tông đồ. 
Những việc Chúa làm thật lạ lùng! Điều này cho tôi nhận ra rằng: Loan báo tin mừng Phục Sinh của Chúa không hệ tại ở địa vị cao trong Giáo hội hay xã hội. Để có thể gặp gỡ Chúa Giêsu Phục Sinh, tôi cần mặc lấy tâm tình khiêm hạ nhất vì chỉ khi đó, tâm hồn tôi mới có khoảng trống cần được Chúa lấp đầy và vinh quang Phục Sinh của Người mới được thể hiện...
Niềm vui mừng Chúa Phục Sinh cũng chính là nền tảng, là căn nguyên cho đức tin của tôi, của những người Kitô hữu.
Lạy Chúa, con tin
CHÚA ĐÃ SỐNG LẠI KHẢI HOÀN
HALLELUIA! HALLELUIA! HALLELUIA!
Bluefish

Friday, April 22, 2011

Đường Thập Giá

Một lần đi Vũng Tàu, tôi quyết tâm leo đến tượng Chúa Giêsu trên núi Tao Phùng. Những bậc thang đầu còn nhanh nhẹn, nhưng không lâu sau đó là những bước chậm chạp, nặng nề dần... Đường lên tượng Chúa là những bậc thang an toàn, tôi có mũ che nắng, có chai nước uống dọc đường và có thể ngồi nghỉ bất cứ khi nào cho đến lúc lên đến chân Chúa. Với điều kiện thuận lợi như thế mà tôi còn thở hắt ra vì mệt, chân tay rã rời, đau mỏi...
Hôm nay, nhớ lại những hình ảnh trong phim Cuộc Khổ Nạn của Chúa Giêsu, tôi thấy rùng mình vì những hình ảnh quá đau thương: những lời chế nhạo, những lời phỉ báng, những trận roi đòn, thân mình Chúa đẫm máu, gương mặt biến dạng vì những vết thương,... Chúa một mình chịu đựng tất cả. Người đơn độc giữa những tên lính hung hãn, giữa dòng người đang lạnh lùng trước bạo lực. Có những ánh mắt dõi theo từng bước xót thương Người, nhưng khoảng cách xa quá,... Tất cả hiện lại trong tâm trí tôi. Đường Thập Giá Chúa đi gian nan, tàn khốc quá. Chúa trả giá cho tình yêu của Người đắt đến vậy sao?
Tôi muốn cảm nghiệp sâu xa hơn những gì được tường thuật trong bài Tin Mừng hôm nay, vậy nên tôi đã mở phim Cuộc Khổ Nạn của Chúa Giêsu để xem lại. Thế nhưng, tôi chỉ xem được một đoạn ngắn và không thể xem tiếp. Tôi thấy sợ trước những cảnh bạo lực đó. Tôi hoảng sợ và không đủ can đảm xem tiếp khi nhìn thấy ánh mắt, gương mặt đã bị biến dạng của Chúa. Ánh mắt Người vẫn nhân từ nhưng tôi không đủ can đảm đối diện. Dẫu đây chỉ là những thước phim thôi nhưng tôi lại cảm thấy ngạt thở khi xem. Tôi sợ những hình ảnh bạo lực hay tôi sợ phải đối diện với những lầm lỗi của tôi? Có lẽ là cả hai. Mỗi lầm lỗi của tôi sẽ thêm một lằn roi trên thân thể Chúa, Thánh Giá Chúa vác nặng thêm, đường đến đình đồi Golgotha lại thêm sỏi đá...

Chúa ơi, con xin lỗi Người.

Bluefish